Giáo dục Tâm sự của người mẹ

Thảo luận trong 'Tin tức' bắt đầu bởi MayCuDeTao, 21/5/23.

  1. 5618EDB7-DC1A-46C6-B795-3113A1EAE51E.jpeg Hắn là người thành đạt
    Gia cảnh rất đề huề
    Có con ngoan, vợ đẹp
    Cuộc sống vạn người mê.

    Cứ mỗi lần giỗ mẹ
    Hắn thiết cỗ linh đình
    Nào sơn hào, hải vị...
    Để chứng tỏ cái tình.

    Trong một lần dọn dẹp
    Đem vứt bớt đồ thừa
    Hắn thấy quyển nhật ký
    Của mẹ mình năm xưa.

    Tò mò nên hắn đọc
    Những con chữ quay cuồng
    Bởi những trang nhật ký
    Là những câu chuyện buồn:

    Ngày... tháng... năm... mẹ tủi
    Con mắng mẹ: Già rồi
    Sao còn như con nít
    Làm cơm vãi khắp nơi!

    Ừ! Bởi vì tuổi lắm
    Nên mắt kém, tay run
    Có làm rơi ít hột
    Âu cũng chỉ chuyện thường!

    Khi con còn nhỏ dại
    Cũng làm vãi khắp nơi
    Mẹ quét, lau, gom lại...
    Đâu trách mắng nửa lời?

    Ngày... tháng... năm... mẹ tủi
    Con mắng mẹ: Mặc đồ
    Sao lóng nga lóng ngóng
    Y hệt nhành cây khô!

    Ừ! Tuổi già xương cứng
    Gân cũng chẳng dẻo dai
    Khó xở xoay, quay trở
    Sao cứ mắng mẹ hoài?

    Khi con còn nhỏ dại
    Cứ hiếu động chân tay
    Mẹ mặc hoài mới được
    Đâu trách mắng nọ này?

    Ngày... tháng... năm... mẹ tủi
    Con mắng mẹ: Điếc à?
    Trả lời rồi vẫn hỏi
    Cứ như trúng phải tà!

    Ừ! Già nên nghễnh ngãng
    Nghe lúc được, lúc không
    Mẹ mới đi hỏi lại
    Mắng chi để tủi lòng?

    Khi con còn nhỏ dại
    Hỏi đủ chuyện trên đời
    Mẹ kiên trì đáp lại
    Đâu mắng mỏ một lời?

    Ngày... tháng... năm... mẹ tủi
    Con mắng mẹ: Bực mình!
    Cả đêm ho sù sụ
    Mất ngủ cả gia đình!

    Ừ! Tuổi nhiều bệnh lắm
    Quy luật của tự nhiên
    Mẹ đâu mong như thế
    Mắng chi để tủi phiền?

    Nhớ khi con nhỏ dại
    Đủ thứ bệnh mang vào
    Hàng năm trời khóc quấy
    Mẹ đâu trách câu nào?

    Ngày... tháng... năm... mẹ tủi
    Cứ mỗi bận ăn cơm
    Mẹ phải ngồi góc khuất
    Bởi người mẹ không thơm.

    Ừ! Kiếp này ta sống
    Con nít đến hai lần
    Mẹ già không tự liệu
    Tất cả cậy con làm!

    Nhớ khi con nhỏ dại
    Tè, ị bậy khắp nơi...
    Mẹ lau chùi, tắm rửa
    Có bao giờ chê hôi?

    Ngày... tháng... năm...
    ...

    Ngày... tháng... năm... mẹ yếu
    Chắc chẳng thể... nữa rồi
    Những dòng này mẹ viết
    Là sau cuối trong đời:

    Dù cho con lạnh nhạt
    Hay gắt gỏng bấc, chì
    Mẹ chỉ buồn đôi chút
    Chứ không trách cứ gì!

    Con vẫn là con mẹ
    Bé bỏng và đáng yêu
    Dù cho theo năm tháng
    Con đã đổi thay nhiều...!

    Hắn thẫn thờ nét mặt
    Nhìn lên phía bàn thờ:
    Ánh mắt bà âu yếm
    Qua lớp khói hương mờ!

    Hắn nấc lên từng chặp:
    Con bất hiếu mẹ ơi
    Con muốn xin lỗi mẹ
    Nhưng đã quá muộn rồi!

    * Những ai còn Cha- Mẹ
    Hãy thức tỉnh kịp thời
    Đừng để thành quá muộn
    Ôm hối hận cả đời!

    Mâm cao ngày cúng họ
    Cũng chẳng ý nghĩa chi
    Nếu khi cha mẹ sống
    Đối xử chẳng ra gì!

    Sưu tầm
     

Chia sẻ trang này